Theo phân loại của Tổ chức y tế thế giới (WHO), trẻ em được tính  từ lúc mới sinh (sơ sinh) đến 18 tuổi, trong đó có 3 nhóm tuổi có  những khác biệt rõ rệt về dược động học là: Sơ sinh (0 – 28 ngày  tuổi), nhũ nhi (1 – 12 tháng tuổi) và trẻ em (1 – 12 tuổi). Riêng với  nhóm tuổi 1 – 12, nhiều tài liệu chia thành 2 nhóm: Nhóm trước  tuổi đi học từ 1 – 5 tuổi và nhóm trẻ lớn từ 6 – 12 tuổi. Từ 12 tuổi  trở lên, chỉ định và liều lượng thuốc được tính như với người lớn  trưởng thành hoặc được chỉ dẫn trong từng trường hợp cụ thể. Cách  phân loại này phản ánh sự thay đổi về mặt sinh học qua từng giai  đoạn và liên quan nhiều đến việc lựa chọn và sử dụng thuốc trong  nhi khoa.  

Các khác biệt cơ bản ở trẻ em ảnh hưởng đến sử dụng thuốc Về dược động học

Hấp thu thuốc:  

Hấp thu thuốc theo đường uống ở trẻ em thất thường do tiến trình  hoàn thiện của hệ tiêu hóa trong 3 năm đầu đời. Trong giai đoạn  này, pH dạ dày ở trẻ em cao hơn người trưởng thành vì lượng acid  hydrocloric chưa được tiết đầy đủ. Điều này một mặt giúp cho  những thuốc kém bền trong môi trường acid như các penicilin được  hấp thu nhiều hơn do ít bị phá hủy hơn, nhưng lại làm giảm hấp  thu các thuốc có bản chất acid yếu như phenobarbital, phenytoin,  rifampicin do các chất này bị ion hóa mạnh hơn. Hệ enzym thủy  phân ở niêm mạc ruột ở trẻ dưới 6 tháng tuổi chưa hoàn chỉnh cũng  là một nguyên nhân làm cản trở hấp thu một số thuốc ở dạng ester  hóa do không tách được gốc ester để giải phóng thuốc ở dạng tự  do. Nhu động ruột của trẻ em, đặc biệt là trẻ sơ sinh và trẻ dưới 1  năm tuổi mạnh hơn ở người lớn, điều này dẫn đến giảm thời gian  lưu của thuốc tại ruột nên khả năng hấp thu triệt để các thuốc giải  phóng kéo dài không bảo đảm, đó là lý do tại sao không sử dụng  thuốc tác dụng kéo dài cho nhóm tuổi này.  

Đường trực tràng có lợi ở bệnh nhi khó nuốt, nôn nhiều nhưng  không phải là đường ưu tiên vì khả năng hấp thu thuốc rất dao  động. Điều này bất lợi với các thuốc có phạm vi điều trị hẹp vì có  thể dẫn tới không đủ liều hoặc quá liều.

Sử dụng thuốc ở trẻ em!
Sử dụng thuốc ở trẻ em!

Hấp thu thuốc qua da cũng cần đặc biệt được lưu ý vì da trẻ em  mỏng nên khả năng thấm thuốc mạnh hơn so với người lớn. Các  loại thuốc hấp thu nhiều qua da như corticosteroid phải thận trọng  khi bôi vì tác dụng có thể tương đương như khi dùng qua đường  toàn thân.  

Hệ cơ bắp trẻ em còn nhỏ, lại chưa được tưới máu đầy đủ, do đó  nên hạn chế tiêm bắp vì khó biết được chính xác sinh khả dụng dẫn  đến khó có được một liều thuốc chính xác. Vì vậy, nếu đưa thuốc  theo đường tiêm thì đường đưa thuốc được khuyến khích cho lứa  tuổi này là tiêm tĩnh mạch. 

Phân bố thuốc: 

Các yếu tố ảnh hưởng đến thể tích phân bố (Vd) ở trẻ em bao gồm:  Tỷ lệ lipid/nước của cơ thể, tỷ lệ liên kết của thuốc với protein  huyết tương và hàng rào máu – não. 

Tỷ lệ lipid/nước thay đổi rất nhiều từ lúc mới sinh đến trưởng  thành. Tỷ lệ nước so với tổng trọng lượng cơ thể chiếm khoảng  80% lúc mới sinh, giảm xuống chỉ còn 65% khi trẻ được 12 tháng  

tuổi và 60% ở người lớn trưởng thành. Tỷ lệ chất béo chỉ 3% ở trẻ  sơ sinh thiếu tháng, 12% ở trẻ sơ sinh đủ tháng, 30% ở trẻ 1 tuổi,  trong khi đó tỷ lệ này ở tuổi trung niên là 18%. Do đó nếu tính liều  lượng thuốc theo mg/kg cơ thể thì có sự khác biệt rõ rệt ở các lớp  tuổi tùy theo bản chất của thuốc là thân lipid hay thân nước: với các  thuốc tan nhiều trong nước, liều lượng cho trẻ sơ sinh và nhũ nhi  cao hơn ở người trưởng thành nhằm đạt được cùng nồng độ thuốc  trong huyết tương. Tuy nhiên một yếu tố khác cần phải tính đến là  khả năng bài xuất thuốc của gan và thận ở trẻ em và vì vậy mức liều  cuối cùng đưa ra phải dựa vào tổng thể của các quá trình dược động  học ở trẻ em chứ không chỉ dựa vào một quá trình. 

Tỷ lệ liên kết của thuốc với protein huyết tương có sự khác biệt ở  các lớp tuổi. Ở trẻ sơ sinh, lượng protein huyết tương, đặc biệt là  albumin thấp hơn so với ở người lớn; hậu quả là nồng độ thuốc ở  dạng tự do trong máu tăng lên dẫn đến tăng tác dụng dược lý và độc  tính (ví dụ: Phenytoin có tỷ lệ liên kết protein là 95% ở người lớn  trong khi ở trẻ sơ sinh chỉ là 70 – 85%). Mặt khác, albumin ở trẻ sơ  sinh chưa đủ chất lượng, do đó liên kết giữa thuốc – protein kém  bền vững. Điều này tạo nên khả năng cạnh tranh của các chất nội  sinh như bilirubin với thuốc trong liên kết với albumin. Vì vậy cần  lưu ý tương tác này khi sử dụng những thuốc có tỷ lệ liên kết cao  với protein ở trẻ sơ sinh như phenytoin, các sulfonamid, salicylat,  diazepam… đặc biệt ở các đối tượng có tăng bilirubin huyết. Ở trẻ  trên 1 tuổi, một số trạng thái bệnh lý có thể ảnh hưởng đến tỷ lệ  liên kết thuốc với protein huyết tương là suy gan, suy thận mạn, hội  chứng thận hư, suy tim, suy dinh dưỡng… 

Tỷ lệ thuốc qua hàng rào máu – não phụ thuộc 2 yếu tố: Sự hoàn  thiện của hàng rào máu – não và tính tan trong lipid của thuốc. Ở  trẻ sơ sinh, chức năng của hàng rào máu – não chưa được hoàn  thiện nên một số thuốc có thể đi qua dễ dàng hơn so với ở trẻ lớn  và người lớn. Cần đặc biệt lưu ý với một số trạng thái bệnh lý như  viêm màng não vì sự tổn thương hàng rào máu – não do viêm làm  tăng khả năng thấm vào dịch não tủy với nhiều thuốc, trong đó  có kháng sinh, mặc dù ở điều kiện bình thường các chất này rất  ít thấm; ví dụ như các penicilin, cephalosporin (ngoại trừ một số  cephalosporin thế hệ 3 như cefotaxim có thể thấm tốt cả khi màng  não không bị viêm). Riêng với các aminoglycosid, do kích thước  phân tử lớn và tính tan trong lipid thấp nên nồng độ trong dịch não  tuỷ vẫn không đủ đạt mức cần cho điều trị ngay cả khi màng não  bị viêm. Liên quan đến tính tan trong lipid của thuốc: Các thuốc  có khả năng tan trong lipid cao như các barbiturat, morphin… khả  năng vượt qua hàng rào máu – não ở trẻ nhỏ dễ dàng hơn so với  trẻ lớn và người lớn, do đó cần lưu ý khi chỉ định các nhóm thuốc  này cho trẻ em. 

Chuyển hóa thuốc: 

Trong 15 ngày đầu sau khi sinh (cả trẻ sinh đủ tháng hoặc sinh  non), các enzym làm chuyển hóa thuốc ở pha I chưa đầy đủ cả về  chức năng và số lượng; tuy nhiên hệ enzym này sẽ được hoàn thiện  dần khá nhanh và đến ngày thứ 5 sau khi sinh (với trẻ đủ tháng),  đứa trẻ đã có một hệ enzym đầy đủ để chuyển hóa các chất nội sinh  (ví dụ: Bilirubin). Đối với các chất lạ như thuốc, khả năng chuyển  hóa ở những giai đoạn sơ sinh rất hạn chế; ví dụ: Ở trẻ nhỏ hoạt  tính của enzym mono-oxygenase chỉ bằng 2% đến 40% so với của  người lớn. Với các enzym làm chuyển hóa thuốc ở pha II, ví dụ  enzym glucuronosyltransferase chịu trách nhiệm liên hợp với một  số thuốc như morphin, cloramphenicol hoặc bilirubin…, sự hoàn  thiện để đạt đến mức độ như ở người lớn chỉ đạt được khi trẻ từ 3  tuổi trở lên. Vì những lý do trên, tốc độ chuyển hóa thuốc ở trẻ dưới  1 năm, đặc biệt là trẻ sơ sinh yếu hơn hẳn so với trẻ lớn và người  lớn, dẫn tới nửa đời thải trừ thuốc (t1/2) kéo dài hơn. Tuy nhiên, khi  trẻ đạt từ 1 tháng tuổi trở lên, hệ enzym chuyển hóa thuốc ở pha I  hoàn thiện khá nhanh và nhìn chung, tốc độ khử hoạt thuốc ở trẻ em từ 1 đến 8 tuổi mạnh hơn ở người lớn. Mặt khác tỷ lệ trọng  lượng gan ở trẻ em so với thể trọng lại lớn hơn ở người lớn, do đó  liều tính theo cân nặng (mg/kg) với nhiều thuốc ở lứa tuổi này cao  hơn liều cho người lớn. Điều này lý giải vì sao trong các hướng dẫn  sử dụng thuốc khi tính liều theo mg/kg cho trẻ em luôn có khuyến  cáo về tổng liều giới hạn không được vượt quá cho 24 giờ; mức  giới hạn bằng mức liều dành cho người lớn.  

Thải trừ thuốc: 

Chức năng thận ở trẻ sơ sinh (cả thiếu tháng và đủ tháng) yếu hơn  so với trẻ em các lớp tuổi lớn hơn và người lớn. Tốc độ lọc của cầu  thận (GFR) ở trẻ sơ sinh đủ tháng là 10 – 15 ml/phút/m2 trong khi ở  trẻ sơ sinh thiếu tháng chỉ bằng khoảng một nửa (5 – 10 ml/phút/m2).  Tốc độ lọc của cầu thận đạt đến bằng người lớn sau 3 đến 6 tháng  tuổi nhưng chức năng của ống thận thì hoàn thiện muộn hơn. Chức  năng thận liên quan đến khả năng thải trừ thuốc, đặc biệt với các  thuốc tan nhiều trong nước, ví dụ với các kháng sinh nhóm beta lactam, aminoglycosid, vancomycin. Chức năng thận kém đồng  nghĩa với sự kéo dài nửa đời thải trừ và sự tích lũy thuốc. Tuy  nhiên, cả 3 quá trình: Lọc qua cầu thận, tái hấp thu và bài xuất qua  ống thận, được hoàn thiện khá nhanh ngay từ những tuần đầu sau  sinh và đạt mức như ở người trưởng thành sau 1 năm tuổi.  

Nhìn chung, những khác biệt về dược động học gặp chủ yếu với  trẻ sơ sinh và trẻ dưới 1 tuổi. Từ 1 tuổi trở lên, các khác biệt về  dược động học so với người lớn không nhiều nên ảnh hưởng ít có  ý nghĩa lâm sàng.

Về dược lực học 

Đáp ứng với thuốc: 

Trẻ em, đặc biệt là trẻ sơ sinh và trẻ dưới 1 tuổi rất nhạy cảm đối  với một số nhóm thuốc. Đặc điểm này liên quan đến sự phát triển  chưa hoàn chỉnh một số cơ quan. Hệ thần kinh trung ương hoàn  thiện chậm và phải đến 8 tuổi mới đạt mức bằng người lớn. Bên  cạnh đó, tính thấm của hàng rào máu – não cũng cao hơn ở người  lớn. Vì vậy trẻ em ở lứa tuổi này nhạy cảm đối với một số thuốc ức  chế thần kinh trung ương như morphin, meprobamat, cloralhydrat,  phenobarbital… 

Hệ tim mạch ở trẻ em hoàn thiện sớm hơn hệ thần kinh; chỉ một  thời gian ngắn sau khi ra đời, hoạt động của tim đã ngang bằng  người lớn. Tuy nhiên, hoạt động của hệ tim – mạch chỉ bảo đảm  được nhu cầu bình thường, còn khi gặp stress hoặc khi bị ức chế  bởi thuốc mê thì dễ gặp hiện tượng “quá tải” và dẫn đến trụy tim  mạch. Hiện tượng hạ huyết áp quá mức dễ gặp khi dùng thuốc lợi  tiểu và thuốc hạ huyết áp ngay ở liều điều trị. Khả năng điều hòa thân nhiệt chưa hoàn chỉnh cho đến 1 năm tuổi.  Do đó nhiều thuốc hạ sốt có thể gây biến đổi thân nhiệt một cách  đột ngột, gây tụt nhiệt độ quá mức hoặc ngược lại gây sốt. Da trẻ em có bề mặt rộng và tính thấm cao nên rất nhạy cảm với  thuốc. Thuốc có thể gây dị ứng, gây độc khi bôi lên da. Các dạng dị  ứng da rất khó phân biệt với các dạng dị ứng không phải do thuốc.  Các thuốc thường gây dị ứng da là: Các sulfonamid, penicilin,  cephalosporin, barbiturat, phenytoin, aspirin, indomethacin, iod,  griseofulvin, phenothiazin, các kháng histamin bôi tại chỗ…

Tác dụng không mong muốn (ADR)

Do đặc điểm về sinh lý của trẻ em, ADR ở lớp tuổi này cũng có  những khác biệt so với người lớn. Ví dụ, một số ADR chỉ gặp khi  dùng cho trẻ em như: Chậm lớn khi dùng corticosteroid, tetracyclin;  dậy thì sớm với androgen; vàng da với sulfonamid, vitamin K3

Những lưu ý về sử dụng thuốc cho trẻ em 

Lựa chọn thuốc 

Khó khăn trong việc sử dụng thuốc để điều trị cho trẻ em là lớp  tuổi này không được phép đem vào thử nghiệm lâm sàng trước khi  cấp phép lưu hành với một thuốc mới. Do đó mọi thông tin về dược  

lý, hiệu quả và độ an toàn đều ngoại suy từ kết quả thử trên động  vật non hoặc người trưởng thành. Các hướng dẫn sử dụng thuốc  thường ghi “Độ an toàn và hiệu quả trên trẻ em còn chưa được xác  định”. Thông tin về sử dụng thuốc cho trẻ em thường thu thập từ  các báo cáo về độ an toàn sau khi thuốc lưu hành và tính chính xác  trong hướng dẫn sử dụng thuốc phụ thuộc vào quá trình thu thập  dữ liệu để có được các thông tin hướng dẫn bổ sung so với thông  tin ban đầu. Đó cũng là lý do vì sao nhiều thuốc mới có chống chỉ  định cho trẻ em. Kê đơn cho trẻ em thường được khuyên lựa chọn  các thuốc đã có thời gian lưu hành đủ dài vì đã có đủ thông tin  thu thập từ đối tượng này. Có thể gặp trường hợp một số thuốc có  chống chỉ định cho trẻ em nhưng sau một thời gian lưu hành lại cho  phép dùng. Nguyên nhân là do thông tin hướng dẫn sử dụng thuốc  ban đầu căn cứ vào số liệu nghiên cứu trên động vật non nhưng qua  thực tế sử dụng, tỷ lệ gặp tác dụng không mong muốn của thuốc  rất ít hoặc ảnh hưởng không trầm trọng trên lâm sàng. Ngược lại,  một số thận trọng và chống chỉ định hoặc hạn chế sử dụng cho một  số lớp tuổi lại được bổ sung sau một thời gian thuốc lưu hành. Do  đó các thông tin về sử dụng thuốc cho trẻ em cần được cập nhật  thường xuyên từ các hướng dẫn chính thức cho nhi khoa.  

Liều lượng thuốc  

Liều lượng thuốc ở trẻ em cần phải được điều chỉnh theo đặc điểm  dược động học của riêng từng thuốc, theo tuổi (yếu tố quyết định  chính), tình trạng bệnh, giới tính (đặc biệt thời kỳ dậy thì) và theo mức độ trầm trọng của bệnh. 

Cách thông thường nhất là sử dụng liều tính theo cân nặng cơ thể  (mg/kg) hoặc theo lớp tuổi như phân loại đã nêu trên. Khi tính liều theo cân nặng cơ thể (mg/kg), có nhiều trường hợp  liều cho trẻ em tính được cao hơn người lớn; điều này liên quan  đến sự khác biệt về phân bố và tốc độ chuyển hóa thuốc ở trẻ em.  Với trẻ em béo phì, không được sử dụng số cân thực có ở trẻ mà  phải tính theo cân nặng lý tưởng liên quan đến chiều cao để tránh  quá liều.  

Với các thuốc có phạm vi điều trị hẹp, đặc biệt là các thuốc chống  ung thư, cách tốt nhất là sử dụng việc tính liều lượng thuốc ở trẻ  em theo diện tích bề mặt cơ thể (BSA = Body Surface Area) vì  giữa kích thước và trọng lượng của người bệnh có mối quan hệ phụ  thuộc tốt hơn nếu chỉ tính theo cân nặng. Cần lưu ý sử dụng toán  đồ để tính BSA: Có loại dành cho trẻ em và loại dành cho người  lớn. Đơn vị của BSA là m2 và đơn vị liều là mg/m2.  

Liều lượng thuốc ở trẻ em trong Dược thư quốc gia Việt Nam ở đa  số trường hợp đã được ghi trong chuyên luận của riêng từng thuốc,  trừ khi thuốc được khuyến cáo không dùng cho trẻ em. 

Kê đơn thuốc và hướng dẫn sử dụng thuốc 

Phải đặc biệt coi trọng việc ghi đơn thuốc: Các thông tin phải rõ  ràng, đặc biệt cần lưu ý đến cân nặng và lứa tuổi để lựa chọn liều  lượng phù hợp. Hàm lượng trong một đơn vị phân liều (viên, gói  bột, hỗn dịch…), liều dùng và cách dùng phải được ghi đầy đủ. 

Khi phải đưa thuốc theo đường tiêm, tiêm tĩnh mạch được ưu tiên  hơn tiêm bắp vì sinh khả dụng bảo đảm và ít gây đau. Nếu đưa  thuốc theo đường uống, các dạng thuốc lỏng được khuyến khích vì  dễ phân liều chính xác hơn và dễ uống hơn dạng viên.  

Khi sử dụng dạng viên (nén hoặc nang), phải lưu ý chọn hàm lượng  viên phù hợp với việc chia liều cho từng lứa tuổi; cố gắng tránh  việc phải chia nhỏ viên vì sẽ khó có được liều chính xác hoặc gặp  dạng viên không được phép nghiền hoặc làm vỡ. 

Ðối với các thuốc uống có dạng lỏng (sirô, bột hoặc cốm pha dung  dịch hoặc hỗn dịch uống), cần hướng dẫn sử dụng dụng cụ chia  liều; khi lượng thuốc đưa nhỏ hơn 5 ml, nên hướng dẫn sử dụng  bơm tiêm nhựa loại 5 ml để rút thuốc uống theo thể tích. Thuốc sau  khi pha thành dạng lỏng cần chú ý hạn dùng (thường là trong ngày  hoặc một vài ngày); phần không dùng hết phải bỏ đi cho dù hạn dùng ghi trên bao bì chưa hết. Cần lưu ý người nhà bệnh nhi không  được tự ý thêm sữa, nước trái cây hoặc thuốc khác vào dạng thuốc  lỏng đã pha để tránh tương tác bất lợi gây giảm liều dùng. Cũng  cần nhắc nhở để không cho bất kỳ loại thuốc nào vào trong bình  sữa hoặc thức ăn vì thuốc có thể tương tác với sữa và thức ăn; hơn  nữa, làm như vậy có thể số lượng thuốc đưa vào cơ thể sẽ bị thiếu  hụt nếu đứa trẻ không dùng hết sữa hoặc thức ăn chứa trong bình.  Cần lưu ý khi chọn giờ cho trẻ uống thuốc: Nên tránh đánh thức  trẻ về đêm để trẻ ngủ được đủ giấc; với những trường hợp trẻ mắc  bệnh mạn tính, nên tránh giờ trẻ phải uống thuốc ở trường vì khả  năng tuân thủ dùng thuốc khó bảo đảm do trẻ quên hoặc mặc cảm  với bạn bè không dám uống. 

Trong bảo quản thuốc, cần lưu ý không để thuốc ở tầm với của trẻ  em. Trước khi dùng thuốc, cần kiểm tra lại hạn sử dụng, đặc biệt  với những thuốc dự trữ tại nhà.

Nguồn: Dược Thư Quốc Gia